Home

Advertisement

Customize
Bv
05 January 2009 @ 04:11 am
Có lẽ đó là từ ngữ diễn tả chính xác nhất tâm trạng của mình lúc này.

Chiều đi họp với FC, hẹn 4h và lúc 4:30 mình đến thì ngoài Shuichi, ko có 1 ai khác. Mình dần dà quen đc với những kiểu hẹn hò rất dây thun này rồi. Và bản thân cũng đã đến trễ, trừ hao cho những đợi chờ mà mình rất ghét. Nói chung, quan điểm của mình là đừng để ng khác khó chịu vì mình. Vậy mà ...
Đến trễ, quên giờ, ... đủ mọi thứ lý do trên trời dưới đất.

Những cái offline với FC, lúc nào cũng có những niềm vui và cả những khó chịu song hành với nhau. Những kết nối rời rạc. Những câu chuyện rời rạc. Đôi khi ko hiểu là tại sao lại có thể đi đc với nhau lâu đến như vậy. Rồi bao nhiêu kẻ trong đó còn có thể nói chuyện vui vẻ mà ko phải là những câu hỏi thăm qua loa, ầm ừ. Thật ra, muốn tổ chức 1 buổi đi chơi thế này ko dễ. Qua rồi cái thời gọi nhau 1 tiếng là có người xuất hiện. Qua rồi cái thời có thể cúp học/trốn nhà đi chơi với nhau. Lớn cả rồi mà, con ng ta bận rộn hơn, trách nhiệm hơn và hình như cũng xa cách hơn.

Bạn bè mình bây giờ cũng rơi rụng dần. Phần lớn do mình là đứa vô tâm, ít giữ liên lạc...ai nói mình giỏi trong các mối quan hệ chứ mình thì đánh giá nó cực thấp. Mình vô tâm, mình hờ hững với đa số ng cần mình. Mình đờ đờ, mình lười nên ... Bạn bè nhiều thì nhiều thật, nhưng thân thiết thì đếm trên đầu ngón tay. Đi lâu với mình đc lại càng hiếm hoi hơn nữa. Nói chung trong rất nhiều chiện, buồn đấy, khóc đấy nhưng chả dám trách ai hết. Chỉ vì đơn giản là bản thân mình có vấn đề. Đành chấp nhận vậy

2 mới về được hơn 1 tiếng. Mình cũng mới ăn súp cua xong trước khi đi ngủ. Trai đẹp long manh. Trông rất "trí thức". Chẹp, nửa đêm sao lại cho trai đẹp xuất hiện trước mặt mình thế này, là sao là sao >"<
Chị về, cả nhà ấm áp hẳn lên. Dường như những nỗi nhớ đc lấp đầy lại. Mẹ chăm chút từng người từng ly từng tý một. Đôi khi mình cảm thấy ganh tỵ với 2 dã man. Nhưng chỉ là ganh tỵ trong từng khoảnh khắc thật ngắn thôi. Hồi trước, bơi theo cái bóng của 2 đến mỏi mệt. Đôi khi phát điên lên. Nhưng mình luôn biết là mình mạnh mẽ hơn, mình thông minh và láu cá hơn 2 nhiều mà. Nói chung là chả ai hoàn hảo cả, trời tính hết rồi đó, có cái này sẽ mất cái kia thôi. Nhất là 2 của mình nữa, chị thiếu hụt rất nhiều thứ mà.

4 năm, 4 năm rồi mới ôm chị. Mình cũng ko biết những cái ôm, những buổi đoàn tụ thế này có lấp lại đc chút nào những nỗi nhớ ko nữa. Mình cũng ko biết rõ cảm giác ra sao luôn. Chỉ thấy mẹ khóc, chị khóc... mình thì đủ thứ tâm trạng, lộn xộn, rối bời.Rất nhiều thứ cảm giác choáng ngợp đầu óc. Khó chịu kinh khủng. Grừ grừ... lẽ ra người ta phải vỡ oà trong niềm vui và hạnh phúc, vậy mà mình lại thấy cực kỳ ngột ngạt và khó chịu trước cái không khí đó. Khi người ta khóc, cười loạn xạ thì mình thấy dửng dưng.

Có những cái khi bình thường thì mong chờ, ngóng đợi, đến khi có thể chạm vào đc thì lại rút nhanh tay lại, vì sợ sau khi tất cả mọi thứ qua đi, mình lại phải bắt đầu lại từ đầu. Sợ kinh khủng cái cảm giác phải bắt đầu lại một số thứ tưởng chừng như đã quen thuộc. Sợ cả cái việc tập lại những thói quen cũ. Sợ cả việc phải care cho những gì từ lâu ko còn xuất hiện trong cuộc sống hằng ngày. Khó thích nghi thật á. Mà thích nghi để làm gì? Để rồi 3 tuần sau lại tập thích nghi 1 cái khác???

Bởi thế mới ghét cái sân bay đến vậy. haizzz mình hem có muốn phá vỡ thế cân bằng vậy đâu nah. Khó khăn lắm mới đc vậy á. hix hix, hình như có cái gì đó bị vỡ.

Đúng là chỉ có mình bị điên rồi. Chút nữa, khi thức giấc sẽ phải đối diện với rất nhiều thứ xa lạ. Tự dưng lại yêu cái không khí im lặng quen thuộc, chứ ko phải ồn ào như bây giờ.

Này thì cười, này thì khóc huhu hế hế. Cuối cùng là mình cũng ko biết nên cười hay nên khóc. Hix hix

Hnay em gặp lại ai đó nà. Gần 1 năm rồi đó, năm ngoái ai đó đã delay chuyến bay lại vì em nà. Nhanh ghê ha. Em cũng ko thể tưởng tượng là sau 1 năm nhiều sự kiện đi qua. Chúng ta gặp lại nhau trong tình trạng thế này. Em cũng xót lắm ai đó biết ko, nhìn thấy anh mặt mũi bơ phờ, tay nóng ran, tự dưng bao nhiêu bực bội, giận anh đều tan biến đi hết. Em ko hề mong ngày gặp lại như thế này đâu nà =(( mau hết ốm nhé...
*Um nà*
Ko ôm thật đc nên thôi cứ giả vờ ôm ấp ở đây vậy ha.
Hì, thật lòng em muốn để yên tay mình trong tay anh lâu hơn nữa đó hì hì :")
 
 
Current Location: Ở nhà lúc 3h sáng
Current Mood: Bơ bơ ngu ngơ
Current Music: Tình yêu tôi hát
 
 
Bv
20 November 2008 @ 10:38 pm

20/11

 




Vậy là mình rời trường 3 năm rồi. Năm  nay là năm thứ 4. Năm nào cũng vậy, cũng chỉ đi thăm bao nhiêu đó thầy cô, cũng bao nhiêu đó gương mặt, nhưng mỗi lần nhìn lại đều thấy vui và hạnh phúc. Từ 6/3, 7/3, 8/3 đến 9/3 rồi A5 ... những cái tên đó, những gương mặt đó khó có thể nào quên. Ừ, có thể trong cuộc sống hằng ngày, ko ai nhớ ra ai, nhưng mỗi khi gặp lại, là bao nhiêu thứ ùa về. Dù sao cũng chung với nhau những năm tháng đến trường. Học hành, ăn chơi, quậy phá với nhau. Từng ấy gương mặt gần như hiện diện mỗi ngày trong suốt những năm dài, làm sao ko nhớ đc.
12 năm đi học, 4 ngôi trường mình đã bước qua. Vậy mà chưa hề có 1 vết xước nào trong suốt 12 năm đó liên quan đến trường lớp. Mình được gặp rất nhiều thầy cô yêu thương học trò như con, gặp những ng có tâm, để biết rằng, học trò luôn cao hơn những thành tích. 12 năm học lớp chọn, lớp tuyển, chuyên này nọ, kể cả các đội tuyển. Nhưng thứ áp lực mà mình cảm nhận đc ko phải là áp lực từ thành tích mà chính là áp lực từ tình yêu thương, từ kỳ vọng về tương lai. Cái đó mới thật sự là điều đáng quý nhất mà mình đã có. 12 năm, à tính kỹ là 13 năm học phổ thông, vậy mà khi quay về, khi gặp lại,ng nào cũng nhận ra mình, dù ngày bé đến giờ thật sự ko giống nhau lắm. Có ng baỏ vì hồi trc mình nghịch quá, lười quá nên dễ nhớ. Có lẽ do những thành tích mình để lại từ cấp 1 lên cấp 3. Hôm nọ có ai đó nhắc, hình mình với cái “huy chương Olymlic 30/4” đầu tiên của trường ngày đó vẫn còn nằm to đùng trong phòng truyền thống trường. và bla bla các loại giải thưởng khác. Tự dưng thấy vui lắm. Rất nhiều thứ mình có hôm nay, kể cả định hướng và ước mơ lẫn đam mê, 1 phần đã được thầy cô vun đắp.

 

Cũng là 1 thứ may mắn khác khi mình luôn rơi vô những tập thể lớp dễ thương, học "trâu bò" cũng như ăn chơi số 1. Ai nói 8/3, 9/3 ngày trc là lớp tuyển mà ko quậy đâu. Cũng ko ai nói A5 là hiền lành hết. Dù cũng có chia rẽ, cũng chơi nhóm riêng lẻ, nhưng cái gì ảnh hưởng để tập thể lớp là bị hội đồng ngay. Dưới con mắt của người ngoài, đó là những tập thể đoàn kết và hết mình vì nhau. Những năm tháng đó, cày cục học để cạnh tranh với nhau từng con số 1, cạnh tranh để mình giỏi hơn, cũng là những năm tháng hạnh phúc. Mình nhớ rất rõ những giọt nước mắt cả lớp đã khóc khi chia tay nhau để lên cấp 3. Những giọt nước mắt của cô hôm lễ ra trường, khi cả lớp đứng lặng. Hì, all mọi thứ đó ko thể nào quên đc nhỉ.

Lúc ra trg, năm nào cũng vậy, mình đều cố ghi nhớ lại, từng vị trí trên sơ đồ lớp, ghi nhớ từng gương mặt thân quen đó. Sợ rằng một ngày nào đó, mình sẽ quên họ đi... hì, vậy mà bao nhiêu năm đi qua, từng khuôn mặt, từng con ng vẫn còn in lại đâu đó trong trí nhớ mình. 12 năm đi học, mình may mắn vì có những ng thầy thương mình kinh khủng. Thương nhất khối, thương nhất đội tuyển, dù mình chưa bao giờ là lúc giỏi nhất. Đến bây giờ mỗi lần gặp lại, cũng vẫn đc xoa đầu và quan tâm hết sức cảm động.

20/11 năm nay, mình vẫn phải đi làm. Chiều tranh thủ chạy về thắp cho cô nén nhang. Thắp dùm cho những đứa ko thể đến đc. Gặp rất nhiều anh chị ở đó. Dường như với rất nhiều học trò như mình, hình ảnh về cô chưa bao giờ mờ nhạt. Và với mình, hình ảnh cô cũng chưa thôi hiện diện ở căn nhà đó. Nhìn thầy thấy xót kinh khủng. Hôm nay có học trò nhiều, vậy mà mình vẫn thấy thầy hiu quạnh như thế, rồi những ngày ko đứa nào đến thì sao? Tụi 9/3 đến cũng đông, cũng những nén nhang, những giọt nước mắt và những nỗi buồn. Mình sợ đi với tụi nó lắm, dù biết rằng, đi với tụi nó rất vui, rất nhiều đứa mình muốn gặp. Nhưng cứ sợ, sợ bản thân ko đối diện đc với 1 đám con gái và những giọt nước mắt. Hơn 2 năm rồi, mỗi lần ghé thắp nhang, chưa bao giờ mình khóc. Mình ko muốn thầy thấy những giọt nước mắt đó... chỉ làm thầy xót xa hơn chứ đc gì ...
Ghé nhà nhóc, thu gom hoa hồng về. Bên này cũng đông học trò kinh khủng. Khi mình ghé, tụi nó cứ tưởng mình là cháu hay con dâu. Mỗi lần ghé vào đây, cái không khí ấm áp và giản dị này làm mình thấy bình yên. Nhưng lần nào cũng vậy, vẫn cảm thấy thiếu vắng 1 cái gì đó ... Lụm đc 1 ít sách mới về đọc. Xách bớt hoa  hồng về cắm ở nhà. Tự dưng thấy 20/11 thêm nhiều ý nghĩa kinh khủng

Happy Teacher's Day.

 


Tags:
 
 
Current Mood: Dịu ngọt
Current Music: Những nụ cười trở lại
 
 
Bv
19 November 2008 @ 12:14 am
Happy 57th Birthday to Daddy

Năm nào cũng vậy, khi 20/11 đến là con lại nhớ đến sinh nhật ba. Năm nào cũng nhìn thấy ba đang già và yếu đi từng ngày. Dạo này ba ốm hơn ngày trước nhiều nhiều lắm. Ba trong ký ức của con 14 năm về trước là 1 người hơi mập và cao thật cao, chứ ko phải gầy nhom và già hẳn đi như bây giờ đâu ạ. Con biết, căn bệnh và những chuyến xe đêm đang bào mòn sức lực của ba hằng ngày. Con biết, ba cũng đang mệt mỏi và cũng đang cố gắng hết sức vì gia đình. Nhưng ko tránh khỏi những lúc xót xa.
Trong tâm khảm của con, ba ko phải là 1 người đàn ông tốt. Con ko coi 1 người đàn ông quá đào hoa như ba lại là 1 người chồng tốt. nhưng trên cương vị 1 người cha thì dù muốn hay ko, con vẫn phải chấp nhận rằng, ba con là 1 ng cha tốt dù ko mẫu mực.  Đôi khi, nhìn dáng vẻ gầy và lom khom của ba, nhìn những lo lắng và trăn trở và cả những yêu thương chưa bao giờ là trọn vẹn nơi ba, con lại thấy xót xa lắm. 1 người đàn ông đi gần hết đời người, đến những năm tháng cuối đời, con cái ko ở cạnh mình... xót lắm chứ. Cả đời ba, toàn nuôi con người ta, trong khi con mình thì ko ở cạnh, ko giáo dục đc trọn vẹn...
Nhưng nếu ko có ba, mấy anh chị kia và cả tụi con nữa, nhất định sẽ ko có ngày hôm nay. Biết ko, ngày ba xuất hiện, dù có ghét ba đến đâu, dù mọi ng có chọc, có nói này nói nọ thế nào. Tụi con cũng ko nghĩ đc rằng, ba cướp mẹ ra khỏi tụi con, cũng ko nghĩ ba lợi dụng mẹ như mọi người vẫn nói. Trí óc non nớt ngày trước, tụi con chỉ có thể nghĩ được, ba đã lấp đầy vị trí 1 người đàn ông đang thiếu trong nhà. Quả thật như vậy, ba cho tụi con niềm kiêu hãnh khi có ba, được ba chở đi học. Sự hạnh phúc vì có 1 gia đình "trọn vẹn" theo đúng nghĩa đen vốn có. Tụi con có 1 người để gọi là Ba. Như thế là quá đủ đúng ko neh.
Lớn hơn 1 chút, ba định hướng cho tụi con, lo lắng cho chúng con mỗi chuyến đi xa, rồi khó chịu cả những khi đi về trễ. Dù ko nói ra, nhưng tụi con biết rằng, ba đã rất cố gắng để yêu thương và dạy dỗ tụi con như chính con của mình. Đó là 1 thứ đáng quý đúng ko ba. Lớn lên rồi, tụi con ý thức được rằng, ba đã san sẻ gánh nặng với mẹ như thế nào, ba đã vất vả thế nào ... tụi con ý thức được mẹ con dù có mạnh mẽ đến đâu vẫn cần có 1 ng đàn ông bên cạnh, dù ng đàn ông đó ko hoàn hảo. 15 năm đủ để tụi con biết yêu thương và kính trọng ba. Để mọi khúc mắc, những vết thương trong quá khứ được xoa dịu.
Cám ơn ba, cám ơn ba về tất cả. Cám ơn vì ba đã yêu thương tụi con, cám ơn sự hiện diện của ba, sự hiện diện đã khoả lấp những khiếm khuyết, tủi thân và rất nhiều thứ khác trong con. Cám ơn tình cảm và sự cố gắng của ba để chấp nhận và yêu thương tụi con, để con và 2 biết rằng, mình có 1 gia đình và mình xứng đáng có được thứ hạnh phúc đó lẫn có quyền mơ về nó sau này .  Cám ơn ba đã luôn yêu thương và tôn trọng ngoại của con. Chính tình thương đó, đã phần nào giúp tụi con biết rằng, dù có ở đâu, nhưng Ngoại vẫn hiện diện cạnh chúng con mỗi ngày. Cám ơn ba vì đã yêu thương và gánh vác gia đình này cùng mẹ. Dù có những bất đồng, dù có những tranh cãi nhưng đến cùng, con vẫn thấy mẹ hạnh phúc khi ở cạnh ba, như vậy là đủ rồi ba à. Cám ơn ba, cám ơn va về tất cả
9 đứa gọi ba 1 tiếng "ba" nhưng đến giờ, chỉ còn mỗi con còn ở lại. Đôi khi thấy thương ba kinh khủng vì những dồn nén, những yêu thương ko nói được bằng lời, những xót xa vì cảnh đời trái khoáy... thương ba khi những lúc ba thuyết phục mẹ ko cố chấp, khi ba ủng hộ tụi con đi xa ... "vì tương lai của tụi nó thôi mà" và cả những lúc ba bảo "con làm sao để ba bù lỗ ít nhất". Hì, anyway, thanks for all, Daddy à
Tags:
 
 
Current Mood: Hồi tưởng
 
 
Bv
29 October 2008 @ 08:46 pm

Cuối cùng thì những nỗ lực cũng có kết quả. Nhưng thấy nhạt thếch, lèo phèo và vô vị. Hụt hẫng! Suốt những ngày đó, mình với những nỗ lực chỉ để những cái tin nhắn đi và những cuộc điện thoại có người nhận. Quay cuồng với 6 số điện thoại. Những tin nhắn bấm nút “send” 2,3 lần. Blog thì ko dám để bất cứ cái gì lên, từ entry, blast rồi đến cả Status trên YIM. Tất cả chỉ có 1 mục đích để chúc mừng 3 cái sn quan trọng cuối tháng 10. Vậy mà đến khi gọi điện thoại được, khi cúp máy xong thì lại thấy hụt hẫng vô cùng. Hụt hẫng vì những cảm giác khó chịu mà cuộc điện thoại đó mang lại, hụt hẫng vì những tiếng ầm ờ rất … từ đầu dây bên kia, hụt hẫng vì cả những khoảng cách… Từ bao giờ? Cũng ko rõ nữa, chỉ biết rằng, có lẽ đây là năm cuối cùng mình chúc mừng SN 2 người đó như vậy. Năm sau ko gì nữa nhé. Mình sẽ ko làm bất cứ cái gì nữa…Ko entry, ko giăng blast, Status, ko sms, ko call... ko có bất cứ 1 hành động nào nữa. Rồi 2 ngày đó sẽ thành những ngày bình thường nhất trong năm. Vậy thôi

Mình là kẻ bỏ chạy trước, là đứa biết  phải dừng lại nhất nhưng cũng là đứa chịu tổn thương nhiều nhất. Lẽ ra mình nên dừng lại sớm hơn, ko nên dây dưa quá lâu như thế. Để đến bây giờ cảm thấy hụt hẫng như vậy. Mà chắc gì nếu ngày đó ko dây dưa lâu như thế, chắc gì sẽ cảm thấy dễ chịu hơn ko?

Và đến cuối cùng, mình vẫn ko thôi cảm thấy khó chịu!!!

Mình ko nghĩ Lg lại quên mình nhanh đến thế, để có thể ầm ừ vớ vẩn cho qua chuyện như thế. Sự hiện diện của mình, sự tác động và lan toả của mình trong trái him him là ko hề nhỏ. Mình ý thức được điều đó mà. Thậm chí đã có lúc nó vượt ra cái giới hạn của him dành cho mình. Nhớ hồi đầu tiên, cái nick của mình ở group accvn như bao nhiêu ng khác, cho đến lúc nó lên xx2. Thực tế  mình biết chắc nó lên xxx từ rất lâu rồi. Vậy mà …
Có thể lý giải theo 1 cách khác là Coji đang ở cạnh? ừ, nếu nghĩ như thế mà cảm thấy dễ chịu hơn thì nên nghĩ như vậy thật. Mà nghĩ kiểu gì cũng đc, chỉ là đang tập chấp nhận delete forever những con người đó. Hì, nghĩ đến cùng cũng là lúc nên từ bỏ hết tất cả những gì thuộc về 2 con người đó, kỷ niệm thì đóng thùng, dán băng keo và cho vào ngăn kéo.

Những kỷ niệm, những yêu thương, những vết xước, phong linh, goonzu... tất cả từ hôm nay sẽ đi thẳng vào trong chiếc hộp kia và khoá lại. Em sẽ ko để bản thân mình đau và quay quắt như thế này 1 lần nào nữa, vì anh và vì cô ấy nữa. Vì đến bây giờ, 2 ng ko còn xứng đáng nữa ...

-------
Đồ cũ XD

Read more... )

Nhất định phải hạnh phúc đấy nhé
 
 
Current Mood: Khó chịu
 
 
Bv
25 October 2008 @ 05:11 pm
  1. Khóc

Từ hồi bé đi, mình rất hay khóc. Không kiểm soát đc. Đôi khi chả hiểu sao lại thấy nghẹn lại rồi thấy nước mắt ở đâu đó chảy ra. Những sáng như sáng nay thức dậy, thấy mắt ướt ướt. Cũng ko hiểu sao lại như vậy nữa. Vốn chuyện con bé sẽ đi là chuyện ai cũng biết, chuyện mình đc chuẩn bị tâm lý từ rất lâu rồi. Thậm chí đã bắt tay thuyết phục con bé kiếm đường mà chuồn cho nhanh, vậy mà... Hơn 6 tháng với bao nhiêu chuyện xảy ra. Ai đó nói là hình như sau những chuyện đó, trở nên yếu đuối, mong manh hơn hẳn. Cũng ko biết nói sao nhỉ, chuyện bé con đi chỉ là 1 cái mốc đánh dấu chấm hết cho giai đoạn có thể coi là ổn định nhất của mình suốt thời gian gần đây. Có lẽ có con bé ở nhà, mình ăn chơi đú đởn với nó, dạo phố, coi phim, đọc sách hay chơi với M.Nhật thôi cũng đủ lấp lại những lỗ hổng nơi mình. Sau ngày nó đi, ko có ý định sẽ ăn chơi với ai khác nên những tháng ngày thế này cứ kéo dài mãi ra. Công việc ko lấp đc những lúc muốn đi đâu đó, công việc cũng ko lấp đầy lại những lúc mệt mỏi hay điên loạn. Cũng ko còn ai đó hăm he, đe dọa này nọ nữa

Ai đó nói mỗi lần chia ly luôn để lại những khoảng trống, và mình thì chưa bao giờ lấp đầy được những khoảng trống đó. Thậm chí khi mọi người quay về, cũng ko thể lấp lại được. Có một số người khi quay về, chỉ làm những khoảng trống đó dường như xa hơn vì cách biệt. vậy mà đã có lúc mình ngu ngốc tin rằng thời gian và địa lý ko thể làm rạn nứt những mối quan hệ. Hì, càng ngày càng cảm thấy mệt mỏi và bất lực kinh khủng.

Có ai đó nhầm tưởng, chuyện chia tay với anh làm mình chông chênh hơn, làm việc nhiều hơn để thôi ko nghĩ ngợi. Sự thật thì ko phải như vậy, chia tay ư? Từ khi bắt đầu, mình đã ép bản thân cho anh cơ hội, cũng như cho chính mình cơ hội. Và suốt những năm tháng yêu nhau, chưa bao giờ cái ý định “chia tay” ngừng tồn tại trong tâm trí mình. Nó hiện diện rõ ràng nhất mỗi khi anh quay về, mỗi khi ở cạnh anh, khi mình cười nhiều nhất, hạnh phúc nhất. Giống như một thứ ám ảnh, càng đi quá xa lại càng thấy sợ, sợ rồi 1 ngày nào đó, all mọi thứ sẽ vỡ tan…

Chia tay, mình buồn có, khóc có nhưng chưa khi nào là không tỉnh táo hết. Mình chia tay khi mọi thứ đc đấy đi quá giới hạn nó cần có. Khi bản thân mình ko còn chịu đựng được nữa. Ko phải lỗi của anh, lỗi ở bản thân mình, lỗi ở sự đòi hỏi của mình. Đơn giản chỉ có vậy. Có người bảo mình ngốc. Vì anh là 1 ng tốt, vì anh yêu thương mình, vì những năm tháng quá dài quen nhau. Ừ, mình có phủ nhận gì đâu, anh là người tốt, anh thông minh, mạnh mẽ… Anh là anh hùng suốt tuổi thơ của mình, anh là hình ảnh đầu tiên mình nghĩ đến khi bắt đầu lớn lên. Khi bắt đầu thích anh, mình chỉ 15t…

Dạo gần đây, thỉnh thoảng anh hay nhắn tin, thỉnh thoảng hay send mail.Vẫn chỉ là những mẫu tin nhắn nhỏ dặn dò 1 số thứ linh tinh. Buồn cười nhất là có 1 cái mail “cho đến khi anh quay về, em hãy cho những ng khác thêm những cơ hội”. Đọc xong cái mail đó, mình lăn ra cười bò. Vẫn là anh, quá tự tin đến … bất an. Thật sự, lúc đó, nếu ko kiềm chế lại, chắc mình sẽ trả lời lại theo kiểu “vâng, anh khỏi nhắc, em luôn cho ng khác cơ hội, lẫn cho mình cơ hội…”. Muốn trả lời theo kiểu thật cay nghiệt để anh im lặng luôn. Nhưng nghĩ lại, làm vậy thật là quá đáng nên thôi.

“Yên tâm nhá anh, em ko phải dạng sống mơ mộng hay gì hết đâu.Em nói rồi, em chưa bao giờ đợi anh một cách thực sự, đợi = cả trái tim lẫn khối óc đâu. Em đơn thuần là sống cuộc sống của riêng em, một cuộc sống trong đó ý thức đc rằng ng em yêu đang ở rất xa và ko biết khi nào sẽ quay về. Em đơn giản hơn vẫn cố gắng hết sức mình cho những yêu thương, đam mê của riêng mình. Cuộc sống đó, suốt từ ngày anh đi đến bây giờ, vẫn chưa bao giờ trọn vẹn 2 chữ chờ mong đâu.

Em chưa bao giờ từ chối bất cứ ng con trai nào = lý do là “em đã có ng yêu” hay “em đang chờ ng yêu em trở về” cả. Em chỉ luôn từ chối bằng lý do “em ko có tc/ ko có cảm giác” thôi. Biết mà đúng ko, anh đã từng trót dại yêu một đứa vừa cố chấp vừa ích kỷ như em mà. Hì, em ko biết khi anh quay về, còn bao nhiêu cơ hội cho anh nữa ấy chứ.

 

2.      Mất ngủ

Dạo gần đây mình rất hay bị mất ngủ. Những đêm thức chập chờn đến 4,5 giờ sáng. Chợp mắt được một chút rồi lại trở dậy đi làm. Ko hiểu sao cứ nằm xuống, nhắm mắt lại là sẽ bị bóng đè. Liên tục liên tục như thế… Sợ đến nỗi ko thể ngủ tiếp dù tay chân gần như bất động vì mệt mỏi. Dù đầu óc ko còn nghĩ được bất cứ cái gì nữa.

Đầu óc dạo này cứ ngu ra đến là lạ. Ko cảm giác, ko suy nghĩ. Thật là lạ

Những đêm khuya thức một mình, ôm lappy hay ôm Pc chan cũng đều nhớ ra rất nhiều thứ. Đâu đó tiếng phong linh vang lên trộn lẫn vào nhau. Hôm qua mới login vô Goonzu, nhưng chỉ còn 1 mình mình trong đó. Các bé cũng đã thành gà hết rồi. Đúng là Goonzu update nhanh thật. Đôi khi thức một mình trong những đêm vắng thế này mình lại nhớ Lg. Nhớ nhiều lắm. Vì đã có những đêm trắng thế này ngồi chơi game, chat chit với him. Mãi thành quen. Những đêm trắng đó xử lý đc rất nhiều thứ. Mình chưa từng nhầm lẫn về cảm giác với him. Ko thể yêu him, cũng ko phải bạn. Nói chung him 1 phần nào đó giống Nhóc, là 1 cái gì đó special, ko định nghĩa, ko gọi tên được và cũng sẽ ko phai nhạt đc.

3.      Mưa và Lạnh!

Dạo này SG trở lạnh về sáng. Và mưa nữa, nhưng lạnh đến đâu cũng ko bằng VP mình. Lạnh tê tái, run rẩy lên. Ko biết có phải vì quá lạnh ko mà dạo này, mặt mũi mình trắng bóc ra. Có cho tiền cũng ko ai có thể hình dung mặt mình có lúc trắng bóc đc như vậy. Ko dùng bất cứ cái jống mỹ phẩm nào nhé >”<  giờ thấy mặt trắng bóc lại thấy ghê ghê L trg khi hồi trc, mong sao cho nó trắng ra muốn chết

Đúng là con người, có voi đòi tiên á. Cty nhiều hôm lạnh đến nỗi nhức hết đầu, nhức mũi điên lên được. Đầu óc đặc lại vì lạnh, đến là ngu luôn á. Khổ
Tags:
 
 
Current Mood: Bơ bơ như bánh bơ
 
 
Bv
13 October 2008 @ 03:30 pm
you are useless person
you are a stupid person
=))
hahaa
=))
=))
=))
=))
=))
you = myself =))
Tags:
 
 
Current Mood: mk
 
 
Bv
26 September 2008 @ 06:16 pm
1. I  always love you  whatever happens.
2. From the day when you leaving, I gave up our relationship. Dont love, dont cry, dont care and dont worry.
 
 
Bv
26 September 2008 @ 02:03 pm

2 đứa hẹn nhau lúc 7h tối, khi bạn dạy xong và mình thì ở tiệm net chui ra. Hẹn ở trước trường cũ, nơi lần đầu tiên mình gặp bạn. Sau 8 năm quen nhau, 3 năm bặt tin, mình và bạn lại gặp nhau ở chỗ cũ. Đôi khi đi qua con đường này, đầu mình luôn quay lại nhìn vào ngôi trường có màu xanh mát. Từng chi tiết của nó đều gợi lên trong ký ức của mình những nỗi nhớ. Ít nhất là tất cả những gì mình có sau 5 năm mình học ở đấy, luôn là những thứ kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời

Vừa đúng giờ hẹn, khi mình vừa thắng xe lại thì trời đổ mưa và bạn cũng vừa đến. 2 đứa lao nhanh qua đường để tránh mưa. Đứng nói chuyện với nhau đc 1 lúc. Mình đã muốn ôm chầm lấy bạn sau 3 năm trời ko gặp đc nhau. Những ngày ôn thi đh cuối cùng, mình bắt gặp bạn rời lớp với chiếc nón len trên đầu. và bây giờ bạn trông như 1 người bình thường neh, tóc cũng để lại như cũ rồi nè, trông vẫn như ngày trước, nhưng có vẻ rắn rỏi và quyết đoán hơn nhiều lắm.

Gặp lại bạn, mọi thứ niềm vui và cảm xúc hôm trước cứ trào ra, mình bắt gặp lại đc cảm giác nhẹ nhõm, yên lặng khi ngồi cạnh bạn, khi nói chuyện với bạn. Dường như 3 năm xa cách, ko hề làm cảm giác về nhau của 2 chúng ta mất đi. Mình vẫn cảm nhận đc con người bạn, vẻ bình tâm và nhẹ nhàng đến lạ lùng của bạn. Và bạn cũng vậy, bạn bảo dường như 3 năm, tất cả mọi thứ với bạn đều quay về chỗ cũ. Mình chỉ cười, nhưng thật tâm mà nghĩ, 3 năm đó đã có quá nhiều thứ đến rồi đi với cả mình và bạn. Chắc chắn ko ai trong chúng ta ko thay đổi. Chắc chắn mọi thứ sẽ ko như cũ, trừ chuyện chúng ta đã đang và sẽ là bạn của nhau, trừ cái cảm giác gần gũi, thân thiết khi ngồi cạnh nhau.

Đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, chuyện cũ, chuyện mới được lôi ra kể với nhau. Chuyện về những gì cả 2 đứa đã trải qua. 3 năm đó, có lẽ mình là đứa thay đổi nhiều hơn bạn, bạn thì vẫn như thế chỉ là bình tâm hơn và kiên định hơn. Khi bạn nói, bạn quay về để trải nghiệm thêm, để trưởng thành thêm mình thấy nhẹ nhõm lắm. Ít nhất, bạn chưa từ bỏ con đường bạn chọn, mà chọn nó 1 cách kiên quyết hơn. Bạn cần thời gian để khẳng định lại một lần nữa với bản thân, gia đình và bạn bè là 3 năm trước bạn đã đi đúng hướng. Suy cho cùng cũng là một việc tốt đúng ko. Ai cũng cần thêm trải nghiệm, thêm nếm trải trước khi bước hẳn vào thế giới tâm linh đó. Mọi người cũng sẽ được thêm một thời gian nữa để ở cạnh bạn, nói cười cùng bạn. Như vậy coi như chúng ta vẫn còn duyên với nhau nhỉ.

Rất nhiều cái tên bạn nhắc mình đã ko còn save trong memory 1 chút nào là kỷ niệm. Thậm chí có những cái tên đến giờ mình vẫn gõ. Đơn giản nó là key word chứ ko phải 1 cái gì đó đặc biệt hơn như thế. Giờ mà hỏi mình C4 là gì thì có cho tiền mình cũng ko thể nhớ. Ký ức về con người của mình phai nhanh một cách kinh khủng. Đã từng nghĩ những con người đó mình sẽ ko thể nào quên vậy mà…

Tự dưng gặp bạn xong, mình lại muốn gặp một ai đó. Cũng hơn 2 năm rồi nhỉ. Tin tức thì ko biệt tích, khoảng cách thì vẫn là ko có. Tuy nhiên đôi khi cảm thấy rất khó khăn khi đối diện với nhau, với tình cảm của nhau. Mỗi khi nghĩ đến, đột nhiên lại thấy ngột ngạt 1 cách kỳ lạ, chắc là đừng nghĩ đến, đừng nhớ đến, mọi thứ sẽ tự nhiên hơn, hy vọng vậy…thật ra đến giờ mình cũng ko biết đc là mình đang muốn gì nữa, nhưng có 1 một thứ mình luôn muốn là đc gặp lại bạn, ngồi cạnh bạn, đánh nhau nà, ăn chơi chung nà… nhưng ko biết đến bao giờ nhỉ???

 

 

Tags:
 
 
Current Mood: Sung sướng
 
 
Bv
17 September 2008 @ 03:42 pm
Đến giờ vẫn còn nguyên vẹn cái cảm xúc của hôm qua, khi liên lạc đc nối lại. Cái cảm giác vui sướng khi gặp lại một người cũ đó thật sự rất khó tả. Vui mừng, bất ngờ và hạnh phúc. Những cuộc gặp gỡ với mình là số phận. Có duyên lắm trên đường đời mình mới gặp đc nhau và mình luôn trân trọng những cái duyên đó. Khi mình nói chán chắc lẽ là đã hết duyên. Hôm qua gặp lại bạn cũng vậy, cứ như chưa từng có 3 năm ko nhìn thấy nhau, là 2 năm 8 tháng bặt tin nhau. Cảm xúc lẫn lộn hết lên. Vui mừng, hạnh phúc hoà lẫn vào nhau

3 năm trước, mình gần như là người duy nhất ủng hộ quyết định đó của bạn. 3 năm sau vẫn thế. Vẫn sẽ ủng hộ mọi quyết định của bạn chỉ cần nó xuất phát từ đam mê và suy nghĩ, đắn đo kỹ từ phía bạn, ko hối hận. Như vậy đã là đủ. Dù bạn có tiếp tục đi theo con đường 3 năm trước đã chọn hay quay lại đi lại từ đầu 1 con đường khác thì mình vẫn tin, những thứ 3 năm qua bạn đã có là những kinh nghiệm quý giá mà ko phải ai cũng có. Đến giờ, cũng có rất nhiều người bảo rằng do ko đủ sức đi trên con đường cũ nữa nên mới bỏ cuộc. Mình cũng chưa biết lý do chính xác. Nhưng mình tin rằng, phải có 1 lý do nào đó đủ lớn để bạn từ bỏ con đường bạn đã chọn 3 năm qua. Nhưng biết đâu, 3 năm đó sẽ giúp bạn dễ bình tâm hơn, sáng suốt hơn mỗi khi có chuyện xảy ra sau này. Đời còn dài, ai mà biết trước đc đâu nhỉ.

Đến giờ mình vẫn muốn biết lý do. Nhưng thật tâm, biết chỉ để biết vì suy đến cùng, bạn cũng đã quay lại rồi. Có muốn gì thì mọi thứ cũng đã rồi. Đến tận bây giờ, chỉ có 1 cách là tiếp tục ủng hộ bạn trên con đường mới. Học lại và thi lại ĐH, bắt đầu lại con đường bạn đã bỏ dở 3 năm trước. Với mình, được nhìn thấy bạn, được nói chuyện thoải mái với bạn đó đã là một thứ niềm vui rồi. Ko cần nhiều hơn đâu. Mình vẫn muốn nghe bạn hát Nhạc Ấn, vẫn muốn bàn luận rất nhiều thứ với bạn. Vẫn muốn ngồi cạnh bạn ở cầu thang như những ngày cũ của hơn 3 năm trước.

3 năm qua, mình vẫn ko thể hình dung đc bạn đã thay đổi đến đâu, như thế nào. Có lẽ cũng vẫn giống như vậy, nhưng chín chắn hơn, điềm tĩnh hơn và bình tâm hơn? Ko biết, câu trả lời sẽ chỉ có khi mình gặp đc bạn sau hơn 3 năm. 3 năm rồi chắc có rất nhiều thứ để nói với nhau. Chuyện công việc, trường lớp, bạn bè và bản thân. 3 năm đó đã có quá nhiều thứ xảy ra mà. Nhưng 3 năm qua, chắc chắn mình đã thay đổi nhiều hơn bạn. Và mong là những thay đổi nơi mình sẽ ko làm bạn shock và xách dép chạy. Gì chứ mình sợ cảnh đó lắm. Nhưng nói đến cùng, sau 3 năm, mình vẫn là người mà 8 năm trước bạn quen mà 06.gif

Bạn nói rất nhiều về những người bạn cũ. Trong số đó, có vài người mình vẫn còn giữ liên lạc. Một số thất lạc nhau... và ko liên lạc. Mình cũng như bạn ngày trước, ko thân thiết, ko quan hệ nhiều với rất nhiều người - mà sau này, chính những người một phần nắm giữ những sợi dây liên lạc sau nhiều năm. Mình ko phải ko gặp đc, ko đi đc mà cơ bản là mình ko thích. Ko thích bắt mình gượng gạo khi phải gặp những con người mình ko thích. Ko thích ép bản thân mình giữ những mối quan hệ mà với mình, nó vô tác dụng cả về vật chất lẫn tinh thần. Với những con người đó thì tốt nhất với mình "hãy cứ là bạn cũ của nhau đc rồi". Mình ko có tham vọng cao hơn đâu

Mong một ngày ko xa, mình sẽ lại đc gặp bạn, cười nói với nhau như ngày nào neh. Dù hôm nay, một số người cũ đã đi thật xa neh. Và họ thì chỉ còn đâu đó trong ký ức của mình và cả của bạn. Nhưng trái đất này tròn mà, nhất định một ngày nào đó chúng ta sẽ đc gặp lại nhau. Và mình vẫn như 3 năm trước, luôn mỉm cười và động viên bạn bước tiếp trên những con đường bạn chọn.

Tags:
 
 
Current Mood: Ngạc nhiên chưa
 
 
Bv
02 September 2008 @ 02:41 am
Anh à

Một tháng qua rồi. Hôm nay là tròn một tháng từ khi em gởi cái mail "Break up!" cho anh. Một tháng qua, em sống với rất nhiều cảm xúc lẫn lộn. Là những lúc tự dưng nước mắt cứ trào ra, ko hiểu vì sao. Có những lúc sợ hãi mỗi khi thấy cái cell rung lên, thấy có tin nhắn mới của anh. Biết ko, có những đêm em nắm thật chặt cái cell, biết là anh gọi, anh nhắn nhưng ko dám nghe, ko dám đọc, em sợ em lại yếu lòng, lại ko thể "break up" đc như em muốn. Cả những khi quay quắt lên vì thương, vì nhớ. Thậm chí em ko dám nhắc đến, cứ sợ rồi mình sẽ lại oà khóc. Vốn đâu có chuyện gì to tát đâu, ừ thì mình chia tay nhau, vậy thôi. 1 năm 3 tháng.
Em xin lỗi cho tất cả. Cho bao nhiêu yêu thương anh đã dành cho em. Xin lỗi cho bao nhiêu bất an em đã tạo ra cho anh. Xin lỗi cho những lúc em hời hợt, vô tâm nhất. Xin lỗi cho mọi thứ. Lỗi chưa bao giờ ở anh, lỗi là ở em, vì em quá ích kỷ, quá hời hợt, quá vô tâm và hay đòi hỏi vô lý.
Thật sự em sợ quá nhiều thứ, em lo lắng cũng quá nhiều thứ. Em ko đủ can đảm để đi tiếp nữa. Em give up ở đây anh ạ. Em sợ bản thân mình sẽ mệt nhọc, sẽ ám ảnh, sợ cả việc bản thân em quay quắt với những nỗi nhớ, những yêu thương chưa bao giờ trọn vẹn nơi mình. Em sợ nếu em cứ tiếp tục, rồi một ngày nào đó mọi thứ sẽ vỡ tan dưới chân em. Em biết em hành động như vậy là ngu ngốc, là cố chấp và làm tổn thương anh. Nhưng thực ra, đến tận bây giờ, chưa bao giờ em cảm thấy an lòng với mối quan hệ này. Ko phải em ko tin anh, nhưng vì bản thân em ích kỷ, em đòi hỏi quá nhiều thứ.
Chì vì em ko chịu được những nỗi nhớ nơi mình cứ quay quắt lên, ko chịu đc việc ko thể connect với anh dù thưa vắng, ko chịu được việc mỗi khi em ý thức đc rằng, mình alone nhưng not available, Em ko chịu được việc mỗi khi em có chuyện gì đó, đến 1 người ở cạnh em cũng ko thể tìm ra. Vì all bọn họ, trong đó có anh, đang ở thật xa... ko ai chạy đến với em đc cả. Và thậm chí cái lý do ngu ngốc nhất em có thể nghĩ ra, em-ko-phải-thứ-quan-trọng-nhất với mọi người, trong đó có anh.
Đừng chối nhé, hơn 15 năm quen anh, em thừa biết và biết rất rõ, thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của anh là gì. Nó chiếm bao nhiêu % suy nghĩ, hành động của anh... và em ko phải thứ đó.
Em có thể đứng một mình, đi về một mình trong một khoảng thời gian dài. Em có đủ sức mạnh để đối mặt và giải quyết rất nhiều việc. Nhưng những khi có bất cứ cái gì ko hay ho ập đến, em vẫn cần một ai đó ở cạnh dù chỉ để nghe em nói, để nắm tay em, hay một chỗ để em tựa lên đó. Chỉ đơn giản là thế thôi. Và trong những khoảnh khắc đó, em hoàn toàn lonely... ko ai, ko một ai cả trong những người em yêu thương nhất, cần nhất... Em biết, ai cũng có cuộc sống, ai cũng có những lo toan riêng, có những thứ cần phải làm, phải quan tâm hơn là em. Thế nên, em trả bản thân mình lại với trạng thái ko có gì. Thà em biết mình ko có BF để ko dựa dẫm, ko đòi hỏi còn hơn em tiếp tục quay quắt với những nhớ thương, những yêu thương chưa bao giờ trọn vẹn
Ừ, 1 tháng qua rồi, mọi thứ sẽ nhanh chóng quay trở lại vị trí cũ thôi mà. Em từ đây sẽ ko quay lại một lần nào nữa cho đến khi anh trở về. Khi đó, nếu mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Khi cả anh và em còn muốn quay lại một lần nữa thì mình tiếp tục con đường hôm nay đã bỏ dở, vậy nhé
Còn nếu ko, khi anh/em đã tìm đc một ai khác cho mình, thì mọi thứ nếu có thể, sẽ trở về đúng vị trí vốn có của nó.
P/s: I still loving you, maybe 09.gif
Tags:
 
 
Current Mood: Hurt
 
 
Bv
17 August 2008 @ 04:15 pm


To ai đó: quen thuộc ko? Nhìn có thấy nhớ ra cái gì ko? hì hì
 
 
Current Location: Miền ký ức
Current Mood: Trống rỗng
 
 
Bv
11 August 2008 @ 10:38 pm
Haizz, tại sao lúc nào online cũng avail trừ những khi bất khả kháng? Avail như thế chưa đủ để vẫn bị hỏi "ko thấy trên mạng, có sao ko?"



Bạn vẫn viết blog, bạn vẫn quây phá khắp nơi mà. YIM đâu phải là thứ duy nhất để check xem ng khác có online ko? Ngay cả khi bạn online nhưng invi, tớ vẫn biết đấy, đừng có nói là ko lên mạng đc nhé. Nói dối kiểu đó ngu lắm
đừng có nói chuyện cái giọng đó, đừng cố tỏ ra quan tâm nếu như bạn ko quan tâm thật sự. Tôi éo cần cái kiểu hỏi cho có đó đâu
Lúc nào cũng bảo là "nhớ", là "lo"
Bạn này qua rồi cái thời tin những gì ng khác nói, bạn chỉ tin vào cảm giác, cái đầu và con mắt của bạn.
Vậy nhé, bạn ko tha thứ 1 lần nào nữa đâu.
Tags:
 
 
Current Location: Lưng chừng nỗi nhớ
Current Mood: bực bội
 
 
Bv
29 May 2008 @ 11:12 pm
Sinh nhật bạn, năm thứ 3 bạn ko có nhà. Hôm nay, tớ ghé qua nhà bạn, bước chân vào căn phòng nhỏ trên gác xép, dù cho tớ ko thường xuyên đến nhưng nó vẫn sạch sẽ lạ thường. Má vẫn chăm dọn dẹp, sắp xếp tựa nhu những ngày bạn còn ở nhà. Hình như đâu đó trong ngôi nhà này, bạn vẫn còn hiện diện ở đây.

Read more... )
Tags:
 
 
Current Location: In Your heart
Current Mood: cheerful
 
 
Bv
18 May 2008 @ 10:59 pm


Mưa, nhớ và cảm thấy mệt nhọc :(
Hôm nay lại lên cơn, mém xỉu trong nhà thờ, hơ hơ, may là đã quen với cảnh bị ngộp, thiếu oxy và thiếu máu lên não nên ... cũng biết cách trị. Ko thì khổ rồi

Đọc H2, chết lên chết xuống vì Hiro-Kun. Tự dưng lại thấy hơi khó chịu... ko phải hơi mà là rất khó chịu khi đọc... Hik và Hiro ... có thể ngay từ đầu Hik đã lựa chọn sai, nhưng tớ thì ko, tớ chọn đúng, tớ ko hối hận... nhưng tớ ko lý giải đc tc của bản thân tớ, ko thể hiểu đc nó đang đi về đâu. Lại cãi nhau vì những lý do hết sức vớ vẩn. Mà thôi, nhờ những trận cãi vã đó mới đi đc với nhau dài như thế

Nghĩ lại những chuyện cũ lẫn mới, tự dưng thấy rất nực cười cho cái thứ gọi là "tình bạn". Thấy đâu đó những điều con người ta ko tôn trọng nhau cho dù là quá yêu thương nhau. Mối quan hệ nào đó cũng có 1 giới hạn nhất định hết, đừng nghĩ có yêu thương là có tất cả. Xin lỗi, với ai thì có thể chứ tôi thì ko đâu nhé. Có thể tôi rất yêu rất thương, nhưng bỏ là bỏ cái 1 thôi. Vì những lý do hết sức 3k... ko đáng nhưng nếu ai đó ko trân trọng những gì tôi đã cố gắng, nếu ai đó ko trân trọng những gì đã có thì xin lỗi ngàn yêu thương hay vạn yêu thương cũng là 1 con số Zero to đùng thôi nhé.

Yêu thương và bạn bè?
Đôi lúc thiết nghĩ nó có cần thiết, có nhất thiết vì nó mà đau ko

Mình ko "pơ" đc nên lúc nào cũng là ng buông sợi dây ra sau

Liệu thẳng thắn là sai?
Chân thành cũng là sai?
Liệu việc chấp nhận khuyết điểm của nhau khó đến thế?
Liệu việc gạt tất cả mọi thứ để tiếp tục đứng cạnh nhau cũng khó đến vậy?
Và liệu việc chúng ta lướt qua nhau có phải là 1 sai lầm?

chẹp,
1. Ko sai
2. Ko sai
3. Ko khó. Đơn giản vì Yêu thương chưa đủ
4. Ko khó. Đơn giản vì Chưa đủ thời gian để thấy nhất thiết phải có nhau
5. Ko. Nhưng có những con đường ko thể đi cạnh nhau

01.gif

Read more... )
user posted image

Thơ
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao

Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng

Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh

Chẳng cho lòng ta yên

Em mải mê về một màu mây xa

Về một cánh buồm bay qua ô cửa

Về cái vẻ thần kỳ ngày xưa

Em hát một câu thơ ngày cũ

Cái say mê của một thời thiếu nữ



Mời mùa hoa đỏ về

Hoa như mưa rơi rơi

Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi

Như máu ứa của một thời trai trẻ

Hoa như mưa rơi rơi

Như tháng ngày qua ta dại khờ

Ta nhìn vào tận sâu vào mắt nhau

Mà thấy lòng đau xót

Trong câu hát của em anh không có mặt

Câu thơ về một thời yêu đương tha thiết

Anh đâu buồn mà chỉ tiếc

Em không đi hết những ngày đắm say







Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ

Không cho ai có thể lạnh tanh

Hoa đặt vào lòng ta một vệt đỏ

Như vết xước của trái tim.



Sau bài hát rồi em lặng im

Cái lặng im rực màu hoa đỏ

Anh biết mình vô nghĩa đi bên em

Sau bài hát rồi em như thể

Em của thời hoa đỏ ngày xưa

Sau bài hát rồi anh cũng thế

Anh của thời trai trẻ ngày xưa.

26-3-1973

Nhạc


http://www.vnmusic.com.vn/music/uploads/media/673.wma

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao

Bước lặng trên con đường vắng năm nao

Chỉ có tiếng ve ồn ào

Mà chẳng cho lòng người yên chút nào.

Anh mải mê về một màu mây xa

Cánh buồm bay về một thời đã qua

Em thầm hát một câu thơ cũ

Về một thời thiếu nữ say mê

(Volca: về một thời hoa đỏ diệu kỳ )

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

Cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi

Như nuối tiếc một thời trai trẻ

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

Như tháng ngày xưa ta dại khờ

Ta nhìn sâu vào trong mắt nhau

Trong câu thơ của em anh không có mặt

Câu thơ hát về một thời yêu đương

Anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say

(Volca: Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi)

Sau bài hát rồi em im lặng cái lặng im rực màu hoa đỏ

Sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa

Sau bài hát rồi anh cũng thế

Anh của thời trai trẻ ngày xưa

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi...
</div>
 
Tags:
 
 
Current Mood: moody
Current Music: Thời Hoa Đỏ
 
 
Bv
17 May 2008 @ 11:56 pm
Ko hiểu sao cái máy cùi bắp này lại bị lỗi chữ I ta. Quên cha nó cách sửa rồi. Nhưng nhìn những dòng chữ này tự nhiên lại thấy nhớ một ai đó. Và những lá thư đầy những chữ I bị lỗi mà người vẫn bảo là ko muốn sửa. Những lá thư đó cũng đc gởi, đc nhận vào những ngày tháng mưa của tháng 5 ba năm trước. Dù cho hôm nay, với em những lá thư đó ko còn quá nhiều ý nghĩa nữa, và nó cũng nhắc em nhớ về những thứ ko hay ho… nhưng em vẫn cất giữ. Những lá thư, những PM, những món quà… tất cả em vẫn giữ nơi một ngăn tủ nhỏ - nơi chứa quá nhiều những kỷ niệm của em. Và sau này, người cùng những lá thư, những kỷ niệm đó sẽ mãi ở lại cùng những kỷ niệm trong em. Cho đến bây giờ, em vẫn nhớ địa chỉ của ngườI, nhớ cả số điện thoạI và vẫn thường bấm nó như một thói quen rồI lạI cancel đi. Đôi khi em cũng nhớ ngườI… hì, đúng thật là ngốc nhỉ…

Tháng 5 cùng những cơn mưa đầu mùa, những hàng hoa nở rộ cả 1 góc trời... tháng 5 của rất nhiều những kỷ niệm. Những ngày này anh rất hay call về, chỉ để hỏi công việc có ổn ko? Còn quá lạnh ko? Chưa bao giờ anh quăng vô mặt mình câu "mùa đông chỗ anh lạnh hơn ngàn lần" hì hì sướng thế

:D

Tháng 5, bằng lăng tím góc cổng sau sân trường, cửa sổ lớp mình nhìn ra thấy hoa bằng lăng tím mênh mang...
 
 
Current Music: Những Nụ cười trở lại
 
 
Bv
11 May 2008 @ 11:24 pm
Mother's Day...

Quà cho mẹ là 1 trái sầu riêng 1,4 kg hehe. So với mọi thứ trên đời này, mọi thứ tốt đẹp mà con và 2 sẽ gặp hái đc luôn là những món quà tốt nhất dành cho mẹ. Lâu lắm rồi ko muốn chúc tụng cái gì nữa kể cả tết... ko mong gì hết, chỉ mong mẹ khoẻ thật khoẻ để sống lâu với tụi con, để yêu thương, đỡ nâng tụi con nè. Mong những áp lực, những gánh nặng, lo toan ko làm mẹ mệt mỏi.

Vậy thôi nhé mẹ. Happy mother's day >:D<


 
Tags:
 
 
Current Mood: Happy
Current Music: Lời Ru cho con
 
 
Bv
Đôi lúc em thèm ra phố giữa khuya
Đánh thức những hàng cây
Thắp sáng những ngọn đèn
Gõ cửa một ngôi nhà quen lắm…






Tags:
 
 
Current Mood: Thích ghê
 
 
Bv
11 May 2008 @ 06:52 pm
 [Quote from Đ.A]

"Chị của em ko rắc rối, rất đáng yêu mà"

"đứa nào bắt nạt chị của em vậy? nói mau, em quýnh nó"

"ôi trời ơi, chị sao thế, sao thế?"

"Vịt nà, dù có bất cứ chiện gì xảy ra, dù với ai đi nữa, nhất định ko được hành hạ bản thân mình vì người khác nghe chưa"


[Quote from "Je t'aime ... Au ^_^"]

Je t'aime ... Au ^_^

 
Tags:
 
 
Current Mood: Nhớ
 
 
Bv
07 May 2008 @ 12:00 am
Mình bon chen theo bạn hiền qua đây. Mò mẫm muốn nổ con mắt mới ra đc cái theme nhìn khá khá

Thật tình ko biết chỉnh sửa sao nữa >"<

Cái 360+ cùi bắp gần chết, để đây chơi thôi nào XD

chẹp, cũng ko biết làm sao để sửa cái này lại nữa, mà thôi, nó cũng dễ thương híhí, thích cái ava này quá đi mất XD

Vẫn buồn ngủ
 
 
Current Mood: Bùn ngủ gần chết
 
 
 
 

Advertisement

Customize